Tag Archives: cảm động

Đấu giá cuối cùng

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng.

Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.

Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra…
Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình.

Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người.

Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.

Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.

Chàng trai nói “Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặngcho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu.”

Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai “Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này.”

Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói “Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này…”

Có người la lên “Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?”
Người điều khiển nói “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!”

Người điều khiển bắt đầu “Ai sẽ mua với giá $100?”

Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp “Ai sẽ mua với giá $50?”

Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi “Có ai mua với giá $40?”

Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi “Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?” Một người đàn ông già đứng lên “Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?”.

Người điều khiển nói “$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!”

Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau “Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!” Người điều khiển nói “Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!”.

Đám đông nổi giận “Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?” Người điều khiển nói “Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”

Quà con tặng bố

quua-con-tang-boCó một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: “Con tặng bố!”. Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước, nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.

Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: “Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!”.

Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.

Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.

Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.

Quà 8/3 cho người đã khuất

qua-8.3-cho-nguoi-da-khuatVới tôi, 8-3 không có gì đặc biệt, bởi năm nào cũng thế, chồng tôi sẽ bảo rằng tôi thích gì thì lấy tiền trong tài khoản mà mua, bởi anh không có thời gian đi lựa đồ, càng không thể lựa được đúng món đồ tôi thích. Sau đó, chúng tôi sẽ đi ăn tối ở nhà hàng và ra về với một bó hoa trên tay tôi. Kể ra chồng tôi cũng có quan tâm đến vợ nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy tẻ ngắt.

8-3 năm ấy trời mưa, tôi ghé vào 1 tiệm nữ trang, vừa trú mưa, vừa ngắm nghía lựa chọn một món cho mình. Chợt một ông lão bước vào. Cô bé bán hàng hơi khó chịu vì cách ăn mặc tuềnh toàng và đôi giày bata bê bết bùn đất của ông lãokhi ông bước vào cửa hàng sang trọng, sạch sẽ. Ông lão rụt rè đưa mắt nhìn những chiếc vòng vàng lấp lánh, lắc tay tinh xảo và hoa tai đắt tiền rồi thừ người ra nhẩm tính. Một lúc sau, ông cất tiếng hỏi:

– Chuỗi vòng ngọc trai kia bao nhiêu cô nhỉ?
– 400.000 đồng đúng giá, không mặc cả đâu nhé. – Cô bán hàng nói ngay vì sợ ông lão nài nỉ.
– 400.000 đồng cơ à. Có bán trả góp không cô? Tôi chỉ có 300.000 là tiền để dành mấy hôm Tết. Bà nhà tôi thích có một chuỗi ngọc trai từ hồi còn con gái, cưới nhau hơn 40 năm rồi mà tôi chẳng tặng cho bà ấy được cái gì. Già rồi, tôi cũng muốn tặng cho bà ấy một món làm kỉ niệm , kẻo lại gần đất xa trời. Giờ tôi trả cô 300.000 đồng rồi cô biên cho tôi một cái giấy nợ, tháng sau tôi trả nốt được không?

Nghe ông lão nói, tôi thấy khóe mắt cay cay, thầm ước ao được như bà vợ ông lão. Sống với nhau ngần ấy năm mà ông vẫn nhớ đến sở thích thời trẻ của bà và gắng dành tặng một món quà, dù chỉ là một chuỗi hạt trai nhỏ bé.

– Không được đâu ông ạ. Hàng của chúng cháu là hàng công ty, không bán trả góp.

Câu trả lời dứt khoát của cô bán hàng đưa tôi về thực tại.  Tôi bỗng khao khát được thấy ông lão thực hiện tâm nguyện của mình với bà vợ yêu quý. Tôi bèn rút ra 100.000 đồng đưa cho cô bán hàng, rồi quay sang ông lão nói :

– Cháu  đang tìm đề tài viết bài. Cháu biếu bác 100.000 này. Bác cho cháu về thăm nhà, coi như đi thực tế viết bài về tình nghĩa vợ chồng, bác nhé?
– Thế thì quý hóa quá, cám ơn cô. Nếu không ngại, mời cô qua thăm nhà chúng tôi.

Phải mất gần 1 giờ sau, tôi và ông lão mới len lỏi được đến ngôi nhà nhỏ bé của ông ở cuối con ngõ nhỏ trong khu phố lao động. Ngôi nhà vắng vẻ, hiu quạnh đến nao lòng. Ông lão trịnh trọng đặt chuỗi ngọc trai lên bàn thờ có di ảnh của vợ. Thắp nén hương, ông lầm rầm khấn. Mắt tôi nhòa đi mờ mịt khi nghe ông nói: “Thế là tôi thỏa nguyện rồi cô ạ. Bà lão nhà tôi hẳn sẽ vui lắm. Cuối cùng thì tôi cũng tặng được món quà bà ấy thích, dẫu là đã muộn”.

Giờ đây, sự sống và cái chết đã chia rẽ vợ chồng họ nhưng tôi vẫn quả quyết rằng không có gì chia rẽ được tình nghĩa vợ chồng sâu nặng mà họ dành cho nhau.
Chuỗi ngọc trai mà ông lão dành tặng vợ rẻ hơn nhiều so với những món quà tôi được chồng “tặng” bằng món tiền rút ở tài khoản của anh. Song, tôi thấy chuỗi hạt trai ấy mới thực sự là món quà giá trị, đầy ý nghĩa.

Theo: nld.com

Rơi nước mắt vì cậu bé Teddy và cô giáo Thompson

roi-nuoc-mat-vi-teddyCâu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tại trường tiểu học của thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp năm, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái, cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. “Teddy trông thật khó ưa.”

Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thật rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những gì đọc được. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 nhận xét Teddy như sau: “Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan… Em là nguồn vui cho người chung quanh”. Cô giáo lớp 2 nhận xét: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống trong gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu”. Giáo viên lớp 3 ghi: “Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ”. Giáo viên chủ nhiệm lớp 4 nhận xét: “Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp”.

Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những gói quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hoá. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất một vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt ít nước hoa trong chai lên cổ.

Hôm đó Teddy đã nén lại cho đến cuối giờ để nói với cô: “Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa”. Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học sinh cưng nhất của cô.

Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: “Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em”. Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng 3 trong lớp và “Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em”. Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng “Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời”. Rồi bốn năm sau nữa, cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. “Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em”, nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F. Stoddard – giáo sư tiến sĩ.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra?

Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: “Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ”. Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: “Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô gặp được em.”

Theo: qtcs.hexat.com

Món quà của bố

quatangconMột thanh niên đang chuẩn bị tốt nghiệp đại học. Trong nhiều tháng qua anh ta đã rất thích một chiếc xe hơi mang kiểu dáng thể thao rất đẹp trong phòng trưng bày của một đại lý và nghĩ cha mình hoàn toàn dư khả năng để mua nó. Anh ta nói với người cha của mình đó là tất cả những gì anh ấy muốn.
Ngày tốt nghiệp đang đến, người thanh nhiên chờ đợi dấu hiệu cho thấy người cha đã mua xe cho mình. Cuối cùng, vào buổi sáng của ngày tốt nghiệp, cha anh gọi anh vào phòng riêng của ông.

Cha anh nói với anh rằng ông rất tự hào về anh, ông đã có một cậu con trai tốt và nói rằng ông rất yêu anh. Sau đó, ông đưa cho con trai mình một hộp quà được gói xinh xắn.

Nhìn thấy hộp quà anh ta không khỏi thất vọng, nhưng cũng lấy làm tò mò không biết bên trong là gì, chàng trai mở hộp quà ra và nhìn thấy một quyển Kinh Thánh được bọc da, với tên của chàng được khắc chữ nổi mau vàng.

Điên tiết, ông cao giọng với cha mình và nói: “Với tất cả tiền bạc của cha, cha chỉ cho con một quyển Kinh Thánh thôi sao?” và xông ra khỏi nhà, để lại quyển Kinh Thánh.

Nhiều năm trôi qua, chàng trai ngày nào đã trưởng thanh và trở thành một doanh nhân thành đạt. Ông đã có một ngôi nhà đẹp và một gia đình hạnh phúc, nhưng nhận ra cha mình cũng đã quá già rồi và nghĩ rằng có lẽ ông nên đi thăm ông.

Về phần cha mình, ông cụ đã nhiều năm không nhìn thấy anh kể từ ngày tốt nghiệp. Trước khi người con sắp xếp thời gian đi thăm cha mình, ông đã nhận được một bức điện nói rằng cha ông đã qua đời và để lại tất cả tài sản cho ông.

Anh lật đật chạy đến nhà cha mình, nỗi buồn và cả sự tiếc nuối ngập tràn trái tim. Ông bắt đầu tìm kiếm những giấy tờ quan trọng của cha mình và nhìn thấy quyển Kinh Thánh vẫn còn mới giống như ông vừa mới để lại nó năm trước thôi.

Nước mắt lăn dài trên má, anh mở Kinh Thánh và bắt đầu lật sang trang. Cha của anh đã nhấn mạnh một cách rất cẩn thận từng câu, khi anh đọc những lời đó, một chiếc chìa khóa xe hơi rơi ra từ phía sau cuốn Kinh Thánh cùng với một cái thẻ với tên của đại lý và chiếc xe thể thao mà anh hằng mong muốn. Trên thẻ còn ghi ngày tốt nghiệp của anh và những lời……..

Lời kết: Bao nhiêu lần chúng ta bỏ lỡ những phước lành từ Thiên Chúa, bởi vì Người không đóng gói những phần quà như cách chúng ta mong đợi.